Cây cột điện đứng ở đó từ lâu lắm rồi. Chẳng ai còn nhớ được là người ta dựng nó ở đấy từ bao giờ nữa. Mà có lẽ thật ra chẳng ai thèm quan tâm đến nó thì đúng hơn. Cuộc sống bận rộn hằng ngày khiến cho mọi người chẳng còn bận tâm đến việc có hay không có cái cột điện trước cửa nhà mình nữa.
Cây cột điện cũng chẳng thấy thế làm buồn. Xét cho cùng, nó đứng đấy đâu phải để người ta ngắm hay quan tâm làm gì. Nhiệm vụ của nó chỉ là quàng vào cổ một đống dây nhợ lằng nhằng và mặc chiếc quần làm bằng những tấm poster hoặc áp phích quảng cáo của một công ty khoan cắt bê tông, đào giếng nào đó. Chừng nào nó còn làm tốt nhiệm vụ của mình thì nó vẫn còn tồn tại cho dù chẳng mấy ai biết đến sự hiện diện của nó.
Thế rồi cho đến một ngày, chả biết từ đâu xuất hiện một con chim đến làm tổ trên cây cột điện. Sự xuất hiện của con chim làm xáo trộn cuộc sống bình thường của cây cột điện. Hàng ngày, con chim tha ở đâu về cơ man nào là rơm, rác,..v.v và tỉ mỉ xếp chúng lại thành một cái tổ xinh xinh. Cây cột điện đã chuyển từ tò mò sang thích thú nhân vật mới đến này. Cuộc sống cô đơn và tẻ nhạt của nó nay đã được tô điểm bằng một sự sống nhỏ xíu kia.
Cây cột điện cứ lặng lẽ quan sát con chim làm việc và càng ngày nó càng cảm thấy gắn bó và thân thiết với cái sinh vật cứ luôn mồm hát líu lo kia. Nó quyết định sẽ giữ con chim ở lại làm bạn. Nó cố gắng che chở cho con chim khỏi bị ướt mỗi khi trời mưa to bằng những cuộn dây điện loằng ngoằng trên cổ. Con chim cũng thấy ở bên cạnh cây cột điện thật là an toàn và hạnh phúc.
Cho đến một ngày, con chim đã bỏ đi và không bao giờ quay trở lại nữa. Cây cột điện thấy buồn lắm. Chuỗi ngày cô đơn và tẻ nhạt mà nó vốn rất quen thuộc và đã từng cảm thấy thích thú nay lại như một hình phạt nặng nề nhất dành cho nó.
Tối đó trời mưa to lắm. Nghe những người đi chợ sáng sớm nói chuyện, nó mới biết rằng đã lâu lắm rồi mới có một trận mưa to như thế. Nó cũng không quan tâm lắm đến chuyện đó cho đến khi phát hiện ra dưới chân mình có một vũng nước do cơn mưa tối qua để lại.
Tò mò nó mới nhìn vào vũng nước và thấy bóng mình trong đó. Đây là lần đầu tiên nó nhìn lại chính mình sau bao nhiêu năm. Thân thể nó giờ đây không còn trắng bóng như ngày đầu tiên nữa mà thay vào đó là 1 lớp da xù xì được bao phủ bởi những cụm rêu xanh. Đôi chỗ trên thân thể nó đã bị tróc ra theo thời gian. Đống dây điện thì đã dầy đến mức khó có thể nhận ra đâu là đầu của nó nữa. Còn dưới chân nó thì cơ man những áp phích, quảng cáo mà phần lớn đã rách nham nhở trông như một chiếc quần rách rưới thảm hại.
Thế nhưng vũng nước vẫn ở đó, lặng lẽ phản chiếu hình ảnh cây cột điện trong lòng cho đến khi nó khô đi không còn dấu vết gì nữa.
Cây cột điện không còn thấy buồn nữa vì nó biết rằng, sau mỗi cơn mưa, vũng nước sẽ lại ở đó với hình bóng nó trong lòng…
P/S: Truyện này tự dưng tớ có cảm hứng và viết ra. Tớ coi như là xả stress nên truyện chả có mục đích và ý nghĩa gì cụ thể cả. Mọi người đọc xong đừng liên tưởng lung tung nhé.![]()

{ 5 comments… read them below or add one }
lối viết hay nhưng ko lôi cuốn, viết về cây cột điện hơi nhảm ko có ý nghĩa gì hết
Hay! Doc hoai khong chan nhung doc 1 lan roi se chan!!! Truyen vui lam. Cam on vi da viet. Nhung doan ket la the nay:
Roi mot ngay kia, co mot nguoi di qua truot te vi vung nuoc, dam dau vao cot dien roi bat tinh chet tai cho. Con chim goi ca bay dan xuong an thit (oe oe) nguoi do!
Nếu tự suy nhẫm sẽ thấy truyện khá hay, còn dụng ý của tác giả thế nào thì không biết :grin:
“Nhung doan ket la the nay:
Roi mot ngay kia, co mot nguoi di qua truot te vi vung nuoc, dam dau vao cot dien roi bat tinh chet tai cho. Con chim goi ca bay dan xuong an thit (oe oe) nguoi do!”
Hay! Phai noi la tuyet voi! Cam on da cho mot bai viet hay va mot ket thuc chuan ko can chinh! cam on ca 2 ban!
doi khi nham nham vay ma hay, mien la minh vui la cai j cug vui